Giọng Diệp Hán càng lúc càng lớn, cuối cùng ông bật dậy, kẹp điếu xì gà chỉ vào Hà Đại Hanh nói: “Hôm nay tôi cố tình triệu tập đại hội cổ đông, tất cả mọi người đều cúi đầu phục tùng tôi, chỉ có ông là lấy lý do bị bệnh không đến! Bây giờ, tại đây, tôi chỉ cần ông chính miệng gọi tôi một tiếng ‘Đại lão’!”
Trước khí thế đầy áp lực của Diệp Hán, Hà Đại Hanh chỉ khẽ mỉm cười: “Nói thật nhé Diệp sư phụ, Đại lão không dễ làm đâu! Ông chỉ thấy được cái uy của hai chữ này, chứ đâu biết phải gánh bao nhiêu trách nhiệm và hậu quả.”
“Hậu quả gì tôi cũng không sợ, trách nhiệm gì tôi cũng sẵn sàng gánh vác, bây giờ tôi chỉ hỏi một câu, ông có chịu gọi tôi một tiếng Đại lão không!” Diệp Hán nhìn chằm chằm Hà Đại Hanh.
Hà Đại Hanh bưng tách trà lên, thổi nhẹ lớp bọt rồi nhấp một ngụm.